Ghế đá sân trương- kỉ niệm tuổi học trò

Mỗi mùa hè đến với tiếng ve kêu râm ran khắp sân trường là trong lòng mỗi chúng ta đều dấy lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Làm ta gọi nhớ về mùa hè , mùa thi, mùa phượng vĩ với bao kỉ niệm tuổi học trò xao xuyến, vô tư:

Dạo quanh sân trường, nhìn những hàng cây xanh ngắt, những chiếc ghế đá nhạt dần màu thời gian, những bông phượng đỏ rực trong cái nắng vàng rực rỡ của mùa hè, ta bất chợt nhận ra đan xen với nỗi buồn man mác và sự ngậm ngùi nuối tiếc. Ta bỗng thấy xao xuyến khi nhìn sân trường vắng tanh sau giờ tan học.

Không gì hạnh phúc bằng những giờ phú ra chơi được thư giãn, mua thức ăn vặt, rồi rủ nhau ra chiếc ghế đá nằm dưới tán cây đại cổ thụ. Chiếc ghế tuy âm thầm không nói gì nhưng nó là một người chứng kiến và lưu vào bộ nhớ mọi buồn vui của tuồi học trò. Chiếc ghế đá dẻo dai có thể đứng ngoài trời chịu những cái khí trời lạnh rét của mùa đông, cái nắng gắt của mùa hạ. Hay những đợt lá rụng của mùa thu. Im lặng trước những cơn gió lạnh lẽo của mùa xuân. Ghế đá cũng chính là nơi hò hẹn của bao cô cậu học trò với những mối tình ngây thơ, ngốc xít nhưng không toan tính và trong veo như ánh nắng mùa hè.

Mỗi khi hè về là lúc ghế đá nghỉ ngơi, bên cạnh nó chỉ có những tiếng ve chứ không còn là tiếng giáo viên giảng bài, không còn là những học trò nữa mà chỉ là những bông hoa phượng nằm rải rác trên lưng. Nó nằm và chờ đợi ngày những học trò của mình quay lại, chờ đợi những bữa tiệc những giờ ra chơi và chờ đợi những ký ức tuổi học trò.

Picture

Hàng ghế đá xanh tầng cây góc sân trường.Hành lang ấy xa dần, xa bước chân người. Bạn thân hỡi ta khắc ghi trong lòng. Những ước mơ hồng ngày tháng chờ mong”… kỷ niệm đó, cảm xúc đó mãi lưu luyến trong chúng ta mỗi khi tháng năm về.

Râm ran tiếng ve kêu, những chiếc lá bàng rơi khe khẽ, đâu đó những cánh hoa phượng vĩ được xếp vào những trang giấy trắng nhật kí ướt nhòe nước mắt của ngày chia li  như báo hiệu một mùa hè nữa lại đến, một mùa hè cuối cấp, một mùa hè với biết bao kỉ niệm thân thương của ngày xa trường…Nhớ lắm từng hàng ghế đá quen thuộc nơi lũ học sinh chúng ta  thường ngồi ôn bài và cũng hàng ghế đá ấy với  những buổi chuyện trò, tâm sự với những đứa bạn cùng nhau. Nhớ lắm những kỉ niệm buồn vui,những chiều đạp xe với bông phượng đỏ rực trong giỏ xe hay  những lúc sát cánh bên nhau, giúp đỡ nhau vượt qua trong học tập và nhớ lắm những tình yêu “chớm nở”, những rung động đầuđời của tuổi mộng mơ, tình yêu thời “cắp sách”.

Mỗi chúng ta ai cũng đã từng có một thời học sinh hồn nhiên nhiều kỷ niệm như thế…Đôi lúc khi tấp nập bồn bề với cuộc sống, đôi lúc khi đi qua ta lại lãng quên những năm tháng “mộng mơ”, những ngày xưa chất chứa biết bao hoài bão riêng mình.Nhưng chỉ cần nhìn những hàng ghế đá, những bông phượng đỏ rực mùa hè là ta lại nhớ về ngày xưa ấy, sống lại những năm tháng “học trò” ấy để thấy đâu đó những kỷ niệmthân thương trường lớp, những đứa bạn đáng yêu, tinh nghịch ngày nào và những con người “gõ đầu trẻ” mến yêu. !

Bản đồ chỉ đường:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Contact Me on Zalo
0903.149.686